Có phải những khoảng trống trong tâm trí tôi là vì... không có tiền? Không có tiền thì tâm trí làm sao mà tập trung được chứ! Bao giờ mới hết chuyện than vãn tài chính đây? Hai năm trước, tôi đâu có thế này. Giờ mà ai hỏi tôi về công việc, chắc tôi chỉ thở dài: "Ừ, giờ đang ở bên kia sườn dốc rồi, đỉnh cao gì nữa!"
Hôm nay, lại thêm một cú xui xẻo nữa. Điện thoại của tôi tự nhiên đỏng đảnh, không nhận sim nữa. Hy vọng là do cái sim chứ nếu điện thoại mà hỏng thì tôi biết lấy đâu ra tiền mua cái mới trong thời buổi khó khăn này? Một ngày đầy rẫy những điều tồi tệ, nhưng may sao tôi vẫn có Nhung vợ yêu và con gái Thỏ đáng yêu luôn sát cánh bên tôi trong cái nghèo.
Thỏ nhà tôi càng lớn càng lém lỉnh và có cá tính mạnh mẽ. Chơi với nó vừa mệt vừa vui! Tôi mong ngày mai kiếm được ít tiền để dẫn hai mẹ con đi chơi, thư giãn đầu óc. Đã lâu lắm rồi, cả nhà chưa ra khỏi cái phòng u ám này.
Nhận xét
Đăng nhận xét