Những Ngày "Hết Tiền" và Hy Vọng Vào Một Pháp Thuật Hồi Sinh! Ôi những ngày qua đúng là "đen tối" không khác gì phim kinh dị. Công việc của tôi còn bề bộn hơn một chiếc pizza đầy topping mà không có phần đế để đỡ! Hết yêu cầu này tới deadline khác, mà tiến độ thì cứ “bỏ đi mà làm người” - đúng là lúc này làm gì cũng thấy "chậm như rùa". Vì kinh tế eo hẹp, tiền lương thì chẳng thể nói là "rực rỡ" được, vợ tôi đã lấp lửng chuyện "mang con về quê ngoại" như một pha cảnh báo cực kỳ đe dọa. Thật là cảnh ngộ xót xa như một miếng bánh ít nhân... ít tới nỗi nhìn không ra nhân! Mỗi ngày tôi đều ủ rũ như bị niềm hy vọng “hàng ngoại” bỏ rơi, không thể nào tập trung được vào công việc, đầu óc cứ loanh quanh nghĩ tới làm sao có tiền chi tiêu hằng ngày. Cầu cho những ngày buồn bã này sẽ qua nhanh, để tôi có được “pocket mo...